Ba Thế Hệ Chung Vai Sát Cánh
Lữ Triệu Phong

Giáo sư Hoàng Minh Chính đã từ giả đồng bào Việt Nam vào đêm mùng 1 Tết Mậu Tý.
Ông từng là tù nhân chính trị dưới thời Pháp thuộc, và là tù nhân chính trị dưới thời Cộng sản. Ông đã đi qua những nhà tù khét tiếng Sơn La, Côn Đảo và Hỏa Lò. Ngay cả tư gia của ông cũng từng là một loại nhà tù không địa chỉ. Ông là tù nhân chính trị dưới cả hai chế độ thực dân và cộng sản, chỉ vì ông đã một lòng cổ võ cho tiến trình dân chủ hóa Việt Nam.
Ông từng là Tổng bí thư đảng Dân Chủ, ngay từ những ngày cách mạng mùa Thu năm 1945. Ông từng là lãnh đạo Đại Đội Quyết Tử từ tháng 12 năm 1946, không chỉ quyết tử cho nền độc lập nước nhà, mà chính yếu là cho nền dân chủ Việt Nam. Ông vẫn tuyệt đối tin tưởng vào lý tưởng tự do dân chủ, và ông vẫn quyết tử khi quyết định phục hoạt đảng Dân Chủ vào tháng 6 năm 2006.
Ông là sáng lập viên Viện Triết Học Mác Lê từ năm 1960. Ông trở thành tù nhân số lẻ của chế độ nhiều lần, vào những năm 1967, 1981 và 1995, chỉ vì đã viết kiến nghị, kháng nghị và khuyến cáo gửi lãnh đạo đảng Cộng sản Hà Nội. Sau bao phen vào tù ra khám, ông vẫn một lòng thiết tha với lý tưởng tự do dân chủ, và đã trở thành một trong những sáng lập viên của Nhóm Dân Chủ, năm 2000, cũng là tiền thân của Hội Nhân Dân Ủng Hộ Nhà Nước Chống Tham Nhũng, năm 2002, và Phong Trào Dân Chủ, năm 2005.
Cả đời hoạt động của ông gắn liền với hai từ Dân Chủ. Ông tham gia Đoàn Thanh Niên Phản Đế từ những năm đầu đời 1936 là để xây dựng dân chủ. Đến ước ngyện cuối đời của ông, qua lời kể lại của chị Thanh Hà là trưởng nữ của ông, cũng vẫn chỉ vỏn vẹn hai từ Dân Chủ.
Ông quyết định phục hoạt đảng Dân Chủ là để tạo điều kiện sinh hoạt đa đảng tại Việt Nam. Nhưng kỳ thực, việc dấy động một phong trào dân chủ mới chính là hình thái hoạt động dân chủ hóa Việt Nam mà ông nghĩ là hiệu quả hơn cả: Đảng Dân chủ là nơi quy tụ rất đông người tâm huyết cho một ngày mai Việt Nam cất cánh, nhưng chỉ có phong trào dân chủ mới huy động được sức mạnh quần chúng để chấm dứt thể chế độc tài hiện tại.
Không phải một mình Ông, mà đã biết bao người cùng chia sẻ ý nghĩ đó.
Từ thế hệ Điện Biên, bao gồm các nhà cách mạng lão thành Lê Hồng Hà, Nguyễn Hộ, Tạ Bá Tòng…
Qua thế hệ Trường Sơn, có thể lược điểm những tên tuổi Dương Thu Hương, Bùi Minh Quốc, Tiêu Dao Bảo Cự, Mai Thái Lĩnh, Hà Sĩ Phu, Trần Mạnh Hảo, Ma Văn Kháng, Bảo Ninh, Nguyễn Thanh Giang, Bùi Ngọc Tấn, Phạm Quế Dương, LM Chân Tín, HT Huyền Quang, HT Quảng Độ, LM Nguyễn Văn Lý, GS Trần Khuê, BS Nguyễn Đan Quế, MS Nguyễn Hồng Quang…
Tới thế hệ Thống Nhất, gồm cả những người ít được nghe nói đến trước đây như TS Nguyễn Quốc Quân; các LS Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Lê Quốc Quân, Trần Thùy Trang, Bùi Kim Thành…; các bác sĩ Phạm Hồng Sơn, Lê Nguyên Sang…; các nhà báo Huỳnh Nguyên Đạo, Nguyễn Vũ Bình, Phan Thế Hải, Nguyễn Bắc Truyễn, Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Khắc Toàn…; các nhà văn Nguyễn Ngọc Tư, Phạm Lưu Vũ, Trần Khải Thanh Thủy…; các kỹ sư Đỗ Nam Hải, Nguyễn Thế Vũ, Nguyễn Viết Trung…; và cả một tập thể nhiều ngàn bloggers từng được mệnh danh là dám chơi, dám sống, dám nói, dám làm, và dám ra sân… như Anh Ba Sài Gòn, Điều Cày, Hồ Lan Hương, Song Nhi, Trang Hạ, Tạ Phong Tần, vân vân…
Họ là những người không thể uốn cong, không thể mua chuộc và không thể đe dọa. Họ là những người không quen nhau hết cả, nhưng có chung một tâm nguyện vì dân tộc giống nòi, chung một đích đến Việt Nam cất cánh, và chung một con đường Dân Chủ Hóa Việt Nam, y hệt như GS Hoàng Minh Chính.
Chính sự nối kết chung vai sát cánh của cả ba thế hệ đó đã khiến cho lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam âu lo đến mức ra tay cản trở lễ an táng Giáo sư Hoàng Minh Chính, như đã từng làm trong đám tang của cụ Bảy Trấn và tướng Trần Độ trước đây.
Vị Tổng bí thư đảng Dân Chủ vừa mới qua đời, nhưng lý tưởng tự do dân chủ và ý chí quyết tử vì Dân Chủ của Ông vẫn hun đúc tâm can những thế hệ tiếp nối ngày càng trẻ, ngày càng đông, ngày càng giỏi hơn. Quan trọng nhất, ý niệm phong trào huy động sức mạnh quần chúng mà Ông từng cổ suý đã là chất keo gắn bó cả ba thế hệ, và cũng đang là bệ phóng của con tàu Dân Chủ Việt Nam.
Ba thế hệ đó đã sát cánh, đã nắm tay, đã gióng tiếng, đã ra sân, và đã xuống đường.
Chúng ta còn đợi gì mà không nhập cuộc vào phong trào dân chủ hóa, cho một ngày mai Việt Nam tươi sáng rạng ngời?
Lữ Triệu Phong


