Dương đông kích tây
hay kỳ chiêu Đà Đao
của người lính già Bùi Tín
Hồ Gươm
Tôn Tử Binh Pháp có xuất xứ khởi đầu từ thời Xuân Thu bên Tàu ( thế kỷ thứ 6 trước Công Nguyên) đã trải qua hàng ngàn năm lưu truyền rộng rãi và là một cuốn binh pháp nổi tiếng mà cho đến tận ngày nay người ta vẫn thường hay bàn tới.
Tôn Tử Binh Pháp được bố cục gồm 13 thiên , mỗi thiên đều nhấn mạnh vào yếu tố căn bản nhất của việc vận dụng nghệ thuật chiến tranh, ngoài ra nhiều người còn biết đến Tam Thập Lục Kế, được khái quát từ Tôn Tử Binh Pháp mà ra.
Kế sách được sắp xếp đầu tiên trong Tam Thập Lục Kế của Tôn Tử Binh Pháp chính là kế Dương đông kích tây (Đánh lạc hướng đối phương) cho chúng ta thấy tầm mức được coi trọng của nó.
Câu chuyện bắt đầu từ một bài báo được đăng tải vào lúc 1:0 PM, ngày 24/12/2007 trên báo Đại Đoàn Kết Online với tiêu đề: ” Chính quyền xử lý chưa nghiêm “.
Nội dung của bài báo cũng chẳng có gì đặc biệt vì chỉ xoay quanh chuyện tranh chấp đất đai giữa ông Lưu Tiến Đạt, tác giả của bài báo này với gia đình ông Vũ Trung và bà Lưu Thị Duyên ở Phòng 102- Khu tập thể Ủy ban khoa học nhà nước, ngõ Thịnh Hào 1 (phường Hàng Bột- quận Đống Đa), một câu chuyện tranh chấp bình thường như ngàn vạn câu chuyện tranh chấp đất đai bình thường khác vẫn đang hàng ngày xảy ra ở Hà Nội.
Bài báo tố cáo của ông Lưu Tiến Đạt xuất hiện trên báo chí được khoảng hai tuần thì liên tiếp sau đó Báo Đời Sống & Pháp Luật ( 08/01/2008) , báo Kinh Tế & Đô Thị ( 16/01/2008), báo Hà Nội Mới ( 18/01/2008) có những bài báo đứng về phía gia đình ông Vũ Trung và bà Lưu Thị Duyên để đồng loạt phản kích lại bài báo của ông Lưu Tiến Đạt.
Nội dung của những bài báo này cũng chẳng có gì đặt biệt nổi bật, nó cũng từa tựa như trăm ngàn các bài báo viết về chủ đề tranh chấp đất đai hiện nay, nghĩa là chi tiết đến từng ký hiệu, từng câu chữ trong các văn bản pháp lý mà các đối tượng đang tranh chấp trưng dẫn ra cùng những giải trình dài lê thê.
Sự việc có lẽ sẽ chẳng gây được ấn tượng nào đáng kể trong tâm trí bộn bề của bao độc giả nếu như vào ngày 09/ 02/2008 vừa qua ông Bùi Tín không công bố rộng rãi bài viết mang tên: Không thể bất công kéo dài đến vậy để viết về một sự kiện thoạt đầu tưởng chẳng có gì liên quan đến các bài báo đã được đăng tải ở Việt Nam mà tôi mới dẫn ở trên kia, vốn dĩ đã được săm soi rất kỹ bởi đủ các loại ban bệ ở Việt nam.
Nhân đây cũng cần phải nhắc lại một số chi tiết xung quanh câu chuyện liên quan đến nhân vật Nguyễn Tất Trung, là nhân vật chính trong bài viết Không thể bất công kéo dài đến vậy được công bố ngày 09/02/2008 của ông Bùi Tín. Câu chuyện với những số phận đầy bi thảm của những người liên quan trong cuộc, đã liên tục được nhắc tới trong thời gian vừa qua, đặc biệt là từ khi xuất hiện một lá thư đề ngày 29 tháng 7 năm 1983 được gửi đi từ Cao Bằng cho Chủ Tịch Quốc Hội Việt Nam lúc đó là ông Nguyễn Hữu Thọ của một thương binh tự xưng là chồng chưa cưới của cô Nguyễn Thị Vàng, cô Vàng có người chị họ là Nguyễn Thị Xuân, tên gọi trong gia đình là cô Sang tức Minh Xuân, sau này mọi người đều biết tới với cái tên Nông Thị Xuân. Qua lá thư này chúng ta được biết rằng ông Hồ Chí Minh đã có với cô Nông Thị Xuân một người con trai được đặt tên là Nguyễn Tất Trung. Điều đặc biệt ở đây là tất cả những người liên quan đến câu chuyện này đều lần lượt bị giết chết một cách rất dã man để bịt miệng. Người duy nhất còn sống sót cho đến ngày hôm nay và là nhân vật có vai trò đặc biệt quan trọng trong tấn bi kịch này chính là Nguyễn Tất Trung. Tuy nhiên sau khi toàn văn bức thư này xuất hiện trên báo chí và mạng Internet đã có những nhân chứng quan trọng xuất hiện và làm sáng tỏ thêm những chi tiết xung quanh nội dung của bức thư tố cáo này như ông Vũ Thư Hiên, con trai của cụ Vũ Đình Huỳnh, người đã từng là thư ký của ông Hồ, hoặc ông Nguyễn Minh Cần từng là Ủy viên thường vụ Thành ủy Hà Nội, Phó Chủ tịch Ủy ban Hành chính thành phố Hà Nội,và đặc biệt là ông Bùi Tín, tác giả của bài viết về Nguyễn tất Trung mới đây.
Trong tất cả những bài viết khi đó có liên quan vụ án tình ái của ông Hồ thì số phận của nhân vật Nguyễn Tất Trung được đề cập đến rất mơ hồ, người ta chỉ biết có một Nguyễn Tất Trung nào đó đã từng được giao cho nhiều người thay nhau đưa về nhà nuôi nấng và trong số những người đó có ông Vũ Kỳ, một thư ký trung thành của ông Hồ. Người ta cũng còn biết thêm được rằng Nguyễn Tất Trung đã được ông Vũ Kỳ đổi tên gọi là Vũ Trung, tất cả những chi tiết đó như là một câu chuyện kể hoang đường đã tồn tại và lan truyền hàng chục năm nay mà không có bất kỳ một dẫn chứng thuyết phục nào để chứng minh rằng có một con người bằng da bằng thịt như vậy đã và đang tồn tại ở trên cõi đời này. Những lời đồn thổi cũng chỉ xoay quanh những chi tiết đã được người ta biết đến từ lâu. Tuyệt đối không thấy xuất hiện thêm một chi tiết mới nào khác nữa.
Ngay trong cuộc trả lời phỏng vấn của đài Á châu tự do của ông Bùi Tín ngày 18/ 05/ 2007 gần đây với chuyên đề nhân dịp kỷ niệm sinh nhật của ông Hồ Chí Minh, chính ông Bùi Tín cũng chỉ nhắc lướt qua sự kiện này một cách rất sơ sài và nhàm chán như sau :
“…Rồi sau này, khi ông về Hà Nội rồi, người ta cũng biết là chính ông Trần Quốc Hoàn đã bố trí cho ông Hồ một cô tên là Nông Thị Xuân, hàng tuần lễ vào gặp ông, và ông Hồ đã có con là anh Nguyễn Tất Trung năm nay đã hơn 50 tuổi. Tất cả những chuyện đó, tôi nghĩ là chúng ta cần phải biết, tuy là chuyện riêng nhưng cũng phải biết để đánh giá…”
Ông Bùi Tín là một nhà báo chuyên nghiệp tuy xa Việt Nam đã lâu nhưng theo dõi những bài viết của ông trong thời gian vừa qua chúng ta thấy rằng ông Bùi Tín hiểu khá rõ chuyện hậu trường chính trị ở trong nước. Vì vậy không phải ngẫu nhiên mà ông Bùi Tín lại đi đến kết luận được ông viết ra trong bài viết ngày 09/02/2008 vừa qua rằng:
“Việc thông tin công khai, nói lên đầy đủ sự thật về Nguyễn Tất Trung nay đặt ra là đã chín muồi. “
Và cũng không phải là chuyện tình cờ khi ông Bùi Tín nêu đích danh địa chỉ Phòng 102- Khu tập thể Ủy ban khoa học nhà nước trong ngõ Thịnh Hào vào bài viết, là địa chỉ mà hiện nay vợ chồng Vũ Trung ( aka Nguyễn Tất Trung)- Lưu Thị Duyên đang cư ngụ và cũng là địa chỉ cùng với tên tuổi của chủ hộ đã được chính báo chí Việt Nam mới chính thức xác nhận nhiều lần trước đó- tất nhiên là bằng con đường khác.
Kỳ án của lịch sử Việt Nam cận đại tuy chưa tới hồi kết thúc vì còn thiếu những xác quyết được xác nhận bằng Pháp Lý nhưng khó khăn lớn nhất đã được khép lại sau hàng chục năm ròng những người trong cuộc chơi trò ú tim với nhau, đó là việc bảo vệ nhân chứng làm sao để cho khi câu chuyện đến lúc vỡ lỡ ra thì nhân chứng không thể tự nhiên biến mất hoặc lặp lại số phận giống như những gì đã từng sảy ra với hầu hết những người liên quan đến sự việc này.
Vũ Trung- Lưu Thị Duyên đã lồ lộ ra đó như những thực thể bằng xương bằng thịt, từ một kẻ vô danh và hư ảo, họ đã từ truyền thuyết bước ra với công luận bằng những chi tiết rất ư đời thường mà không còn một thế lực nào có thể làm cho họ lại tự nhiên biến mất được nữa.
vợ chồng Nguyễn Tất Trung và Lưu Thị Duyên
cùng con là Nguyễn Thanh Trung (bên phải)
tại gia đình ông Vũ Kỳ vào năm 1998;
người có râu trắng dài là ông Vũ Kỳ (giữa)
( nguồn: www.doi-thoai.com )
Từ nay, ngàn vạn cặp mắt ở khắp nơi trên trái đất này sẽ hàng ngày đổ dồn theo những nhịp bước của cuộc sống của vợ chồng họ và sẽ còn cứ như vậy mãi cho đến một lúc nào đó kỳ án lớn nhất trong lịch sử Việt Nam được khép lại bằng chính những kết luận thuyết phục nhất của những cơ quan Pháp Lý có thầm quyền và tin cậy nhất.
Tôi tin chắc rằng, để có được một viễn ảnh với một kết cục minh bạch đầy hứa hẹn như vậy, ông Bùi Tín đã đóng góp không ít công sức của mình vào trong đó.
Và người dân Việt Nam sau này sẽ còn phải nói lời cảm ơn ông Bùi Tín vì ông đã cung cấp cho họ những thông tin quí giá hiếm hoi để giúp họ hiểu rõ hơn bản chất con người thật của cha già dân tộc Hồ Chí Minh, một người hoàn toàn không xứng đáng với vai trò của một người cha ngay cả với hòn máu của chính mình.
12/02/08
Hồ Gươm
